Nhập từ khóa và ấn Enter

Cố đấm để… ăn đấm

Cố đấm để… ăn đấm
Loka
Loka 02 July 2019

Hello các bạn,welcome to blog của Xuân!

Lâu lâu mình lại viết blog, và mỗi khi mình viết blog là y như rằng mình sắp nghỉ việc ở một chỗ T.T

 

Khi mình chia sẻ rằng mình sắp nghỉ việc, gia đình, anh chị, họ hàng... đều bảo mình là một đứa không kiên trì. Nhưng mà... mình cũng thấy thế các bạn ạ :)))))))))

Có phải Không Thích là mình sẽ bỏ, bỏ bằng mọi giá?

Mình đặt dấu “?” cuối câu là vì thực sự điều trên chỉ đúng trong một số trường hợp. Bản thân mình và trong trường hợp này thì không. Mình biết là để đến được cái đích mình muốn, mình phải vượt qua N thứ. Trong N thứ đó, có một thứ gọi là môi trường làm việc, chính là nguyên nhân khiến mình quit job.

Vì sao mình lại không vượt qua được điều này?

Chỉ đơn giản là mình cảm thấy trong giai đoạn này, mình cần học nhiều hơn là sáng tạo ra một cái gì đó mới. Và để học, mình chọn một môi trường có nhiều điều kiện thuận lợi để học tập hơn là một môi trường có quá nhiều điều không nên học tập (mình viết như thế này là bởi vì môi trường nào cũng có cái để học, con người nào cũng có điều tốt để ghi nhận, tiếp thu và phát huy).

Trước khi đi đến quyết định này, mình đã có một cuộc gặp với sếp. Thật ra sếp với mình khá thân nhau và mình được sếp ưu ái rất nhiều trong công ty. Sếp nói với mình: người thành công là người thích nghi được với môi trường và sau đó thay đổi môi trường đó. Chị muốn em cùng với chị Hương dần dần thay đổi môi trường trong phòng làm việc( chị Hương đồng nghiệp very nice and kind trong công ty mà mình biết được).

Nhưng vấn đề, là mình không thể cho người ta cái mình không có ngoài một chút chuyên môn để mình làm tốt công việc được giao. Mình biết mình thiếu rất nhiều kỹ năng, để có thể lan tỏa từ bản thân đủ để thay đổi những người làm việc cùng mình là vô cùng khó(mình làm việc cùng các anh chị 7x,8x đã gắn bó với công ty trên chục năm, các anh chị giao tiếp với nhau hàng ngày khá là thô tục). Mình thuộc loại người, sẽ không dễ dàng nhiễm thói xấu của người khác, nên vất mình vào trong môi trường nào đi nữa, mình rất ít khi bị biến đổi. Nhưng cũng chính vì thế, mình gặp khó khăn khi hòa nhập với những gì ở cách xa quá nhiều với mindset của mình. Mình không nói tư duy của ai là đúng hay sai, nhưng bạn cứ hình dung mindset như là thế giới của mỗi người vậy, nếu chúng ta đến từ những thế giới quá khác nhau thì sẽ rất khó hiểu ý nhau. Mình cứ như một cái bánh răng cưa không khớp với các bánh răng cưa khác, dẫn đến động cơ khi chạy sẽ không mượt mà vậy đó J

Mình đặt tiêu đề bài này là “Cố đấm ăn… đấm” bởi vì bằng cách nào đó mình đang liên tưởng đến một con ếch trong nồi nước đang được đun sôi. Bạn đang nghĩ con ếch thích nước ấm, thích sự thỏa mái trong nước ấm và nó không ngờ được nước sôi rồi lăn đùng ra chết ư? Còn mình thì nghĩ, con ếch ý thức rất rõ nồi nước đang sôi, nhưng nó nghĩ nó sẽ chịu được cái nhiệt độ đang dần tăng lên đó và cố gắng chịu. Nhưng đến khi con ếch nhận ra nó không chịu được nữa thì quá muộn… bạn ếch đã đi :/. Với mình, tình trạng hiện tại cũng gần y chang, mọi thứ đang vượt xa với sức mình, nếu mình bất chấp cố đấm ăn xôi thì không những xôi hỏng và mình còn bị ăn đấm nữa!

Well, that’s it. Một lý do lãng xẹt phải không. Người ta nói nếu muốn thì sẽ tìm cách, nếu không muốn thì sẽ tìm lý do. Mình đã tìm ra lý do chứ không phải cách giải. Oki, I’m quit. Không có ai là chọn đúng ngay từ đầu mà!

 


Có thể bạn quan tâm