Đừng mong có ai thông cảm cho thất bại của bạn!

Nhất là lúc mới ra trường, hoặc lúc bạn làm một việc mà mãi không giỏi như người khác, có bao nhiêu lần đề xuất của bạn bị cấp trên từ chối, có bao nhiêu lần thực thi mà thất bại?

Bạn không có năng lực đâu?

Bạn thiếu kiên nhẫn lắm!

Bạn không phù hợp đâu.

Xin lỗi! Không phải tôi không phù hợp mà tôi có thích hay không.

Khi bạn bỏ việc, người khác kêu bạn thiếu kiên nhẫn. Nhưng suy cho cùng nếu công việc đó không hướng đến cái đích cuối cùng mà bạn muốn? Thì bạn kiên nhẫn để làm cái gì? Cảm giác buồn bã, chán nản, thấy cuộc sống vô nghĩa khi phải làm công việc ấy suy cho cùng là ai chịu cho bạn?

Người mắng bạn không kiên nhẫn có chịu cho bạn hay không? Khi tôi khuyên bạn cái gì đó, tôi cũng đâu có chịu cho bạn, tôi chỉ đứng ngoài và đưa ra lời khuyên mà đôi khi nó giống như là tôi đứng bên ngoài, phán xét bạn, để cho bạn thấy cái gì đúng, cái gì sai. Cảm giác của bạn tôi đâu có thấm được gì? Vậy nên các bạn trẻ hãy bớt bớt đi tìm những lời khuyên, mình cũng rất trẻ, mình cũng từng trải qua như vậy. Có những lúc bản thân mình có đáp án rõ ràng, nhưng mình vẫn đi hỏi người khác. Để làm gì? Để được ủng hộ! Nhưng đa phần các quyết định của bạn sẽ bị những người có nhiều kinh nghiệm cho là quá non nớt, nếu gặp phải người bao bọc bạn quá mức, như là người thân, họ chẳng thể để bạn sai, nên ra sức ngăn cản bạn vì sợ bạn thất bại :))).

Nhưng thật buồn cười, không làm thì làm sao mà biết thành hay bại? Thích thì cứ làm thôi, bại lần 1, lần sau bạn đứng dậy làm lại sẽ trụ được lâu hơn mặc dù có thể bại lần 2. Bại lần 2 thì có lần 3, lần 3 sẽ trụ được lâu hơn lần 2. Thành quả luôn đến, một chút một, từng lần một.

Còn nếu: Bạn chỉ làm một lần rồi sợ quá không làm nữa cũng chẳng sao. Chỉ là bạn không đủ thích nó, điểm này cũng tốt, lãng phí vào tốn thêm thời gian. Hoặc là bạn từ bỏ vì bạn vẫn thích nhưng con người nhu nhược không vượt qua được cái miệng của thiên hạ, không thắng được hoàn cảnh của bản thân.

Đừng mong có ai thông cảm cho thất bại của bạn. Nếu bạn tìm được người như thế hãy biết trân quý nhé ❤! Mình nói là “đừng mong”, là để bạn đừng tìm kiếm sự ủng hộ rồi lại thất vọng. Nhưng cuộc sống này có rất nhiều người sẵn sàng làm điều đó cho bạn, thông cảm cho bạn, thậm chí là bù đắp cho bạn. Nếu có người đó thì bạn có phúc, nếu không thì bạn càng phải mạnh mẽ hơn nữa. Nếu thứ bạn muốn mà có được dễ dàng, thì nó chẳng có gì giá trị nữa rồi, cuộc sống chắc cũng giống như game. Game dễ chơi sẽ chán.

Có lẽ có bao nhiêu nhân tố chi phối bạn: tiền bạc, gia đình, bản thân bạn. Bạn không có tiền để làm thứ bạn thích, gia đình chẳng ai ủng hộ hay cho tiền bạn ;))) thì đi làm kiếm tiến. Để được làm cái việc mà bạn thích thì bạn cũng phải trả giá thì mới biết trân trọng chứ? Đúng không? Có thể là bạn làm việc mà bản thân không thích lắm để tích lũy tiền bạc hay kinh nghiệm, nhưng bạn có mục đích cuối cùng thì bạn sẽ có một sợi dây tư tưởng để bám vào, không lo những lúc bạn chán nản hay cảm thấy công việc vô nghĩa, bản thân tồi tệ đến mấy thì vẫn còn sợi dây ấy, cho bạn bám vào và đi tiếp!

Cách mà người khác nói về bạn chả là cái thá gì.

Cách mà bạn nghĩ về bản thân mình quan trọng hơn tất cả.

Xin lỗi! Không phải tôi không phù hợp mà tôi có thích hay không. Nếu tôi đủ thích nó thì tôi sẽ rèn luyện bản thân để phù hợp (có một số nghề như nghề người mẫu cao mà bạn thấp thì mình hông chắc nhé 😀.) Chúc các bạn một buổi tối vui vẻ nha! Quả thật là mình không biết vì sao mình lại viết post này, nhưng ngồi gõ phím một mạch liền tù tì luôn.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bài liên quan

Bắt đầu nhập từ khoá bên trên và nhấp enter để tìm kiếm. Nhấn ESC để huỷ.

Trở lên trên