Thành quả sẽ đến xứng đáng với công sức của mình!

Tản mạn. Có những lúc mình nghĩ: cuối cùng thì thành quả cũng đến xứng đáng với công sức của mình!

Xong rồi bùm chíu, mọi thứ lại tan thành mây khói hoặc như chưa từng có chuyện gì xảy ra! Có những chuyện do mình và có những chuyện mình không thể kiểm soát được. Ví dụ như:

Chuyện 1

Kênh TikTok hồi đó mình làm ngày làm đêm, tranh thủ buổi trưa ở công ty ngồi làm, rồi lúc về nhà ăn vội vàng lại lao vào làm, ngủ cũng nghĩ đến. Có những lúc video viral nhiều view, có bạn còn copy mang lên cả group. Lúc đấy mình nghĩ cuối cùng thì thành quả đã đến. Rồi một thời gian dài mình không duy trì được, cá nhân mình cũng thấy chán ghét với nội dung. Mình bỏ kênh sau bao nhiêu công sức và tâm huyết ngày đêm. Giờ mới làm lại thì mọi thứ đã trở thành hư vô! Cái này hoàn toàn là do mình.

Chuyện 2

Hồi hơn 1 tháng trước fanpage lên được 30k followers, mình ko có chủ đích cày kéo follow nên cũng không quan trọng con số này lắm nhưng điều đáng chú ý là: khoảng thời gian đó, reach tự nhiên của page cao ngất ngưởng (kiểu lạ thường luôn vì content không có gì đột biến mà reach lại đột biến): toàn từ 10k-20k reach, rồi các bạn trẻ vào tag nhau ầm ầm nói follow kênh này đi hay lắm. Lúc đấy mình cũng khởi động luôn kênh Youtube, chỉ đơn giản là post bài chia sẻ lại liên kết Youtube lên trang thôi cũng thấy các bạn share lại rầm rầm, cùng thời điểm, các bài viết trong các group content của mình lúc đó cũng toàn hơn 1k like, có bài 2k like. Mình thấy nó hơi bay bay ảo ảo và bất thường, nhưng vẫn cho là cuối cùng thì thành quả cũng đến với mình. Rồi vào một ngày đẹp trời content cũng không có gì đột biến mà reach lại tụt đột biến :)). Cảm giác đã từng có một cái gì đấy rồi lại mất đi mà không phải do mình và mình cũng không biết vì sao quả thực rất phiền.

Mình có cảm giác giống như một nhân vật trong game vậy, hành động của mình

là một biến số nhưng khó mà thoát khỏi các tính toán của nhà phát hành.

Lại giống như 2 cỡ của bánh phồng tôm. Phồng tôm nở đều như thế nào tuỳ thuộc vào trình độ người rán, nhưng cái loại bé có nở hết cỡ thì cũng không to bằng loại to được. Có một điều thú vị ở đây là, con người chứ không phải cái phồng tôm, cũng không biết cỡ của mình như thế nào. Quan trọng: nở hết sức ở thời điểm hiện tại, làm mọi điều bạn có thể làm.

Đùa chứ cái bài này liên thiên thật sự :)). Mé, thế thì người ta mới đặt tiêu đề là tản mạn chứ ề. :))

Rồi bây giờ, nếu tách mình ra khỏi tất cả mọi sự việc và nhìn vào hoặc là người đi review lại. Tui sẽ thấy hành động của người chơi game hay là thuật toán của nhà phát hành đều là phụ. Quan trọng nhất là nhân vật đó được trưởng thành, học được những thứ họ PHẢI HỌC vì còn thiếu. Với mình, đó là được trải qua các cung bậc cảm xúc ở trong công việc, biết không vui quá và cũng không việc gì phải thê thảm khi mình thất bại. Đó là điều mình học được từ mấy năm nay ra trường, cũng là điều mình yêu nhất trong tính cách của mình thời điểm hiện tại. Đây chẳng phải là một thành quả lâu dài và bền vững hay sao?

Còn điều mình sợ nhất là cuộc sống cứ bằng bằng, bản thân mình thấy bí bách, chán ngán nhưng tâm trạng kiệt quệ, lười biếng không thể thay đổi hay thoát ra được. Chắc là cũng sẽ có bạn đọc được dòng này, trong tâm trạng như thế. Nhưng bạn yên tâm đi, chỉ cần bạn ý thức được là mình đang ì ạch như thế nào, đến một thời điểm khi nỗi đau và nỗi lo trong bạn còn nhiều hơn là cảm giác an toàn thì bạn sẽ thay đổi và phá vỡ cái trạng thái đáng ghét đó thui :)). Giống kiểu nỗi đau của việc đứng yên còn lớn hơn nỗi đau của việc hành động á!

Mình liên thiên đến đây là hết rồi :)). Đùa chứ bài này chả có cấu trúc gì, các ý cứ loạn xạ hết cả lên và cũng không có một mục đích gì cụ thể :)). Nhưng mình vẫn thấy nó hay nên mới post. Chúc các bạn buổi tối an lành! 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bài liên quan

Bắt đầu nhập từ khoá bên trên và nhấp enter để tìm kiếm. Nhấn ESC để huỷ.

Trở lên trên